Thẩm Ngọc chưa từng nghĩ sẽ có một ngày, người ca ca gần như chẳng có chút cảm giác tồn tại kia của hắn, lại có thể trở nên thu hút đến thế.
Ở Thẩm gia, hắn luôn được chúng tinh phủng nguyệt, được trưởng bối khen ngợi, khiến người cùng thế hệ ngưỡng mộ, lúc nào cũng mang tư thái của một thiên chi kiêu tử. Nhưng thứ tư thái ấy, sau khi tới Âm Dương học viện, lại hoàn toàn bị đánh rơi xuống phàm trần. Nơi đó đâu đâu cũng là hạng người thiên tư tung hoành. Năm đầu nhập học, hắn suýt nữa ngay cả khảo hạch bảo đảm không bị đào thải cũng không qua nổi. Cũng từ khi ấy, hắn mới hiểu Thẩm gia nhỏ bé đến nhường nào, mà thế giới này lại rộng lớn biết bao!
Thế nhưng lúc này, những kẻ đứng trên đỉnh cao của giới thuật sĩ, những đại nhân vật mà ngày thường hắn muốn đối phương cúi đầu nhìn mình một cái cũng khó, vậy mà tất cả đều vì vị đại ca này của hắn mà tới, hơn nữa ánh mắt của tất cả mọi người cũng đều dồn cả lên người kia.
Tên tiểu sửu đó, rốt cuộc đã làm gì?




